Translate

Hiển thị các bài đăng có nhãn ÂM NHẠC. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn ÂM NHẠC. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Sáu, 18 tháng 12, 2015

GIÁNG SINH XƯA ...

...Nhớ vô cùng những buổi tối lang thang .
Con phố vắng xa vang lời ca thánh .
Hai đứa bước trên lề đường giá lạnh .
Môi tìm môi , lính quýnh nụ hôn đầu ....

 



Thứ Tư, 31 tháng 12, 2014

CHÚC MỪNG NĂM MỚI 2015

Tết Tây nghe chút nhạc Tây ,
Cũng như Tết Việt phải bày bánh chưng .
Thôi thì xin có lời mừng ,
Các bạn thêm tuổi nhưng đừng ...già thêm ....Hi hi ...

  





Thứ Bảy, 21 tháng 6, 2014

NHỦ THẦM với ( "Beethoven's Silence" - Ernesto Cortazar )





Dặn lòng ...giữ chút bình yên ,
Quên đi ... những nỗi muộn phiền nhân gian .
Là thu ...nên lá mới vàng ,
Nắng ...mưa ...cũng lẽ tuần hoàn tự nhiên .

Thứ Ba, 31 tháng 12, 2013

MỘT PHÚT LẮNG LÒNG ...

Cuối năm ...
ngồi với dòng sông ,
Quê hương ...
Một phút lắng lòng ...
 mà thương .

 



Thứ Hai, 23 tháng 12, 2013

CHÚC MỪNG NOEL VÀ NĂM MỚI 2014

                                                                             



NHÂN MÙA NOEL  THÂN CHÚC CÁC BẠN MỘT MÙA NOEL AN LÀNH VÀ MỘT NĂM MỚI THỊNH VƯỢNG  ,  HẠNH PHÚC .


  






    

Thứ Sáu, 16 tháng 8, 2013

Sonate ánh trăng Beethoven

Xin lỗi các bạn , máy tính lại trở chứng nên không thể viết bài mới .
Mong các bạn thông cảm .
Gởi đến các bạn một khúc giao hưởng nhân mùa trăng tháng bảy.

Thứ Sáu, 9 tháng 8, 2013

NỬA HỒN THƯƠNG ĐAU


                                                                         
  


Chợt nhớ về một tiếng hát , một đêm văn nghệ cuối năm của trường ...42 năm trước . Một kỷ niệm đẹp và buồn .

  Có một điều tôi biết rất rõ rằng đó không phải là một câu chuyện tình , không phải là một cuộc tình ...nhưng không hiểu vì sao  ký ức tôi vẫn trân trọng lưu giữ cho dù bốn mươi hai năm là khoảng thời gian khá dài cho một đời người . Hơn hai phần ba vòng đời nếu tính theo tuổi thọ trung bình của người Việt Nam vào thời điểm tôi được nghe tiếng hát  TN .
 " Nửa hồn thương đau " ? Tựa đề bài hát  có vẻ quá lớn nếu so với độ tuổi của những cô cậu học sinh chỉ đang học lớp 12 ...nhưng phải chăng đó chính là lời tiên báo về số phận của một thế hệ học sinh trong đó có tôi . 

                                                      


Vào khoảng thời gian ấy học sinh chúng tôi không có nhiều phương tiện hiện đại để giải trí như ngày nay , thành phố Đà nẵng cũng chưa có đài truyền hình riêng nhưng nếu có thì cũng chỉ có những nhà giàu mới sắm nổi máy thu hình đen trắng , ngay đến máy cassette cũng còn là của hiếm ... vì thế muốn nghe nhạc phần lớn chúng tôi chỉ dò đài bằng máy radio ...Chương trình phát thanh ca nhạc được chia làm 2 phần rõ rệt , phần cổ nhạc gồm cải lương , vọng cổ , hát bội ,hát chèo ....dành cho thính giả trung niên như ba má tôi , phần tân nhạc thì gồm nhạc Việt và nhạc nước ngoài ...dành cho giới trẻ .
Gia đình tôi lúc ấy tuy  nghèo nhưng cũng sắm được chiếc radio hiệu Philip nhờ vậy  tôi không bỏ sót bất cứ buổi phát thanh của chương trình " ca nhạc theo yêu cầu " nào . Nhiều lúc phu giúp má tôi xay đậu nành bằng chiếc cối đá  quay tay tôi cũng ráng mang chiếc radio kê vào một chỗ thuận tiện để vừa làm việc vừa nghe ...Tôi mê nhạc từ thuở ấy , mỗi bài hát , mỗi thể loại âm nhạc đem lại cho tôi một thứ  cảm xúc riêng ...riêng đối với ca sỉ thì phần nhiều tôi chỉ biết tên và hình dung về họ qua óc tưởng tượng từ các ảnh chụp trên những bìa nhạc được bày bán ở các hiệu sách ...chứ chưa hề nhìn thấy họ trên thực tế hay nhìn họ diễn xuất ...Mặc dù vậy có rất nhiều cung bậc , nhiều lời ca tiếng hát đã thâm nhập vào tâm trí tôi rất sâu sắc ...Những " Gạo trắng trăng thanh , những Tình lúa duyên trăng , những Khúc hát ân tình ...." đã gợi cho tôi hình ảnh cảnh thanh bình , êm đềm về một vùng quê tôi đã rời bỏ để đến ngụ cư và đi học ở thành phố ...
Vậy mà ...Có những khoảnh khắc thật diệu kỳ khiến cho đời người trở nên khác hẳn ...Đó là lúc cảm xúc thăng hoa khiến người ta không còn nhận ra đâu là sự thực và đâu là mộng ảo ... 
 " Nhắm mắt cho tôi tìm một thoáng hương xưa ...cho tôi về đường cũ nên thơ , cho tôi gặp người xưa ước mơ ....hay chỉ là giấc mơ thôi ..." Tôi cũng  nhắm mắt lại như một phản xạ tự nhiên khi ca từ đầu tiên của bài hát được cất lên . Giọng ca TN hoà quyện với tiếng đàn đệm của giàn nhạc nghiệp dư của Đội văn nghệ  trên sân khấu và hội trường trường gồm có 3 phòng 4, 5 , 6 ...mà như của một đại hí viện của thế giới ...

Tôi đã nhắm mắt nhưng hình như đó chính là lúc tôi nhìn thấy rõ nhất ...hiện tại , quá khứ , tương lai .. .Đó chính là một khoảnh khắc , một sát na vĩnh cửu ...Hình ảnh TN trong chiếc áo dài màu tím sẫm dưới ánh sáng chập chờn của hệ thống đèn sân khấu được chế biến từ các bóng đèn bọc giấy gương màu các loại ...bổng trở nên lung linh huyền ảo ngay từ lúc nàng cúi chào khán giả cho đến khi nàng kết thúc bài hát : ..." đôi khi em muốn tin , đôi khi anh muốn tin ...ôi những người khóc lẻ loi một mình ...khóc ....lẻ loi một mình ..."
Chương trình đã chuyển sang tiết mục khác nhưng tôi vẫn còn lặng người trên chỗ ngồi của mình để nhìn thấy chỉ một điều duy nhất ...Lời ca , tiếng hát và hình ảnh TN ...mái tóc dài , chiếc áo dài màu tím và ánh mắt sâu thẳm của nàng ...Nửa hồn thương đau ? Một định mệnh dành cho chúng tôi , cho tất cả chúng tôi trong cuộc hành trình còn lại của kiếp sống ? Bổng dưng tôi sợ hãi ...và muốn xua tan những ý nghĩ hắc ám ấy bằng cách nhớ lại một trò đùa mấy ngày trước của hai chúng tôi : Hôm ấy trời hơi lạnh nên khi đến lớp TN khoác thêm chiếc áo lạnh màu vàng chanh bên ngoài áo dài trắng , tôi  chép 2 câu thơ của Nguyên Sa  :"  Áo nàng vàng anh về yêu hoa cúc , Áo nàng xanh anh mến lá sân trường ....." rồi dúi vào tay nàng . TN cầm mẩu giấy , đọc lướt qua , không nói gì nhưng một lát sau vào giờ ra chơi , khi đi ngang chỗ nàng tôi lại nhận được một mẩu giấy khác : " Áo anh trắng em về yêu hoa trắng , Quần anh xanh em mến dải Sơn Trà ..."
TN nhìn tôi khi tôi đang đọc 2 câu thơ chế ấy và cười tinh nghịch khiến tôi đỏ bừng mặt ....
Bốn mươi hai năm đã trôi qua từ lúc ấy ...: " Em ở đâu ? Anh ở đâu ? Có chăng mưa sầu buồn giăng mắt sâu ...Nhắm mắt chỉ thấy một chân trời tím ngát ....." 
Về sau này , những gì tôi được biết về nàng chỉ là những thông tin ngắn ngủi ...rằng hình như nàng cũng đã trải qua nhiều nỗi thăng trầm ...