Translate

Thứ Hai, 24 tháng 12, 2012

CHỦ NHẬT ĐẸP 2


 qXLPD9deTNXGBDG_wICnOQ  eD_793pUNhNySdkurdqzrg 


 fHYbMT0m3FiMwg4xxO955Q  Ns2WqD5dVKdKK926wmQWxw
CHỦ NHẬT ĐẸP 2
May 13, 2012 5:53 PM
Nhiều lúc tôi cũng muốn nghĩ tới , nghĩ lui , nghĩ xuôi , nghĩ ngược trước khi đặt bút viết , giống như người xưa :" Trước khi nói phải uốn lưỡi bảy lần " ...bởi vì viết cho ra chữ thì dễ rồi , hễ bút có mực thì tự khắc có thể viết thành chữ nhưng viết chữ gì đó mới là vấn đề ấy thế mà cứ ngồi vào bàn máy là tôi thao thao bất tuyệt..Kể ra thì cũng đúng thôi bởi vì nếu tôi không vội ghi chép ra thì không khéo lại quên mất biến , ngày nào lại chẳng có chuyện để làm , để ghi nhớ ...
 Hồi còn nhỏ tôi có nhiều mơ ước lắm ,cứ ước  lớn lên mình sẽ là nhà văn , đã thế không phải là nhà văn tầm thường mà còn là nhà văn đạt giải Nobel nữa kia hoặc ít ra là những gì mình viết sẽ được lưu truyền hậu thế ...bởi vì tôi tự biết với cái sức vóc không đạt được chuẩn : " Vai năm tấc rộng thân mười thước cao " như mình thì chẳng nên nghĩ tới việc theo nghề võ làm gì ...
Đọc sách của nhiều vị tiền bối thấy các nhân vật của họ nhiều kẻ " văn võ toàn tài "thấy mà ham , nhưng có ham thì cũng phải biết tự lượng sức mình chứ ráng bò lên võ đài để rồi bị đá văng xuống thì lấy tiền đâu mà mua dầu nóng để thoa , mua thuốc để uống ...Ngày qua ngày tôi càng lớn thì càng nhận ra rằng việc đời chẳng có gì đơn giản cả ...Nghề võ có những tiêu chuẩn của nghề võ thì nghề văn cũng có những tiêu chí của nghề văn ...
Nói chung chẳng có nghề nào dễ ăn cả bởi vì ngay đến cái nghề "ăn "  cũng đã khó rồi : " Muốn ăn phải lăn vào bếp " ...Câu tục ngữ này không ít thì nhiều cũng đã hàm ý răn đe cho tôi thấy trước những nguy cơ của cái bếp : nào là dầu sôi , lửa bỏng ,khói say  , nào là đứt tay cay mắt , nào là lọ nồi lọ nghẹ ...
  Ấy thế mà sau mấy mươi năm lăn lộn trên cõi đời này để đạt được những thành tựu có thể tóm tắt bằng mấy chữ " bá nghệ bá tri vị chi bá láp " như bây giờ cuối cùng tôi lại chọn một cái nghề liên quan mật thiết với chữ nghĩa và văn chương ...Thôi thì cứ xem như đó là ý Trời vậy ...Và hình như nhờ tôi thuận theo ý Trời nên tôi cũng được hưởng chút ít lộc Trời vì thế cả nhà tôi sau những : " ngày ba bữa vỗ bụng rau bình bịch " , tôi lại còn được chút thời gian nhàn rỗi trước khi " đêm năm canh an giấc ngáy kho kho " để mà lên mạng tỉ tê tâm sự với bạn bè ...Thoạt đầu chỉ là những mẩu chuyện đầu cua tai nheo chẳng ra làm sao cả , cứ nghĩ sao viết vậy nên tốc độ viết và tốc độ suy nghĩ là trung bình cộng của tốc độ mổ chữ trên bàn phím ...đề tài thì vô cùng phong phú nên chẳng mấy chốc mà bờ lốc của tôi đã lên đến con số trăm ...Tôi viết hăng đến nỗi có bạn đã khuyên tôi nên xì tốp bớt lại sợ rằng hết chữ nhưng dường như việc viết càng lúc càng khiến tôi đâm ghiền ...khiến tôi không còn làm chủ được nó nữa ...Lại thêm mỗi ngày cứ mở máy lên là nhìn thấy những khuôn mặt thân yêu của bạn bè ghé thăm mình ,cái dáng thiên thần vỗ cánh của CT , cái kiểu ngồi khó lẫn vào đâu được của N2  mặc dù không ai nói gì nhưng thật tình tôi cứ sợ họ giận , họ buồn , họ nghỉ chơi với mình ...Đó là chưa kể những người bạn khác cứ " đến hẹn lại lên " chừng dăm hôm ba bữa lại gặp nhau , uống cà phê với nhau , trò chuyện với nhau để "xả nghẽn " ...
  Sáng nay cũng không ngoại lệ ...Trong lúc tôi đang ngồi lặng lẽ ở một quán cà phê cóc vào cái giờ mà trước đây tôi rất bận tức là 5 giờ 30 sáng ...để nhìn con đường trước mặt đang trở mình thức giấc thì  nhận được tin nhắn của PVB .Tin nhắn trên điện  thoại chỉ vỏn vẹn hai chữ : " Cà phê ? " Tôi vội bấm mấy chữ để trả lời : " Đang uống cà phê cóc góc Chi Lăng ..." Tin nhắn kế tiếp của Bình cũng chỉ 2 chữ : " Qua ngay "
Những ký tự đơn giản ấy lại là lời mở đầu cho một buổi sáng cuối tuần thú vị :
 
1.-  Bà chủ quán hay nói đúng hơn là bà chủ chiếc xe bán cà phê vỉa hè này vốn có thâm niên hơn ba mươi năm trong nghề ...Đây là con số rất chính xác bởi vì mấy chục năm trước , khi tôi mới theo đuổi bà xã tôi thì tôi đã từng chọn cái vị trí này để làm đài quan sát ...Từ khi đoạn đường này được mở rộng và quy hoạch lại thì bà ta đã dời dần  vào phía trong và không còn bán cà phê buổi tối nữa mà chuyển sang cà phê sáng ...Cái bàn gỗ dùng làm nơi pha chế thức uống cho khách thủa xưa đã được nâng cấp thành một chiếc xe có kích thước tương tự bọc bằng tôn kẽm với bốn bánh cao su để tiện việc di chuyển khi dọn hàng mỗi buổi sáng từ con hẻm nhỏ bên kia đường , nơi ấy  bà và gia đình một người con trai đang cư ngụ trong một căn nhà cấp 4 ...Rất nhiều người đã trở nên giàu có , khá giả sau dăm , ba năm bán cà phê vì nghề này ít vốn lời nhiều thế nhưng không hiểu sao với tuổi đời và tuổi nghề chồng chất như vậy mà bà Thanh , tên bà chủ quán vẫn chưa chịu từ giã cảnh nghèo ...Không lẻ vì bà đã quá yêu những viên gạch lát vỉa hè đã từng được thay đổi không biết bao nhiêu chủng loại .
 Tôi sẽ trở lại với nhân vật này , một nhân chứng âm thầm cho những đổi thay của đoạn đường này , nhân chứng bất đắc dĩ cho cuộc tình chúng tôi từ cái thuở chúng tôi gặp gỡ nhau , cưới nhau và rồi chung sống với nhau mấy chục năm qua ...còn bây giờ tôi phải đón tiếp ông bạn già của tôi vừa mới dựng xe đằng kia .

2.- PVB có vẻ ngạc nhiên khi tôi rời khỏi chiếc ghế đang ngồi để bước sang một bàn khác , nhưng lại là của quán cà phê bên cạnh .Lão nhìn tôi có vẻ thắc mắc : " Răng lạ rứa ? Răng không ngồi luôn đây ? " Tôi trả lời : " Bên kia tau chỉ ngồi buổi sáng chừng nửa tiếng thôi , ngồi một mình thì chẳng sao vì mấy người khách bên cạnh phầnlớn là xe thồ , xích lô họ vừa uống cà phê vừa chơi vé số cào , vé số bóc ...mình cứ uống xong phần mình là đứng dậy đi về ...còn muốn nói chuyện văn chương với nhau thì không có ai để nói mà có nói cũng chẳng ai nghe ...còn bên này bàn của ai thì người ấy ngồi ,tụi mình mới nói chuyện được "
 Gọi là nói chuyện chứ thực ra thì tôi nghe chuyện nhiều hơn nói ...Hình như cường độ công việc của nhà giáo vào cái mùa thi cử này , cộng với việc ông bạn tôi sắp đến kỳ nghỉ hưu ,cần phải thu xếp mọi việc để bàn giao lại cho nhẹ gánh tang bồng ...khiến cho Bình không còn cái vẻ " Đẹp trai , trẻ tuổi kẻ nhìn người ưa " như hồi chúng tôi mới gặp lại nhau nữa mà đã trở nên " lớn " hơn nhiều ...Dù không ở trong ngành nhưngtôi cũng biết đây là thời điểm nhạy cảm nhất của đời người , có thể so sánh với tâm  trạng của một cô thiếu nữ lúc bước lên xe hoa : " Khấp như xử nữ vu quy nhật " mặc dù trong bụng mừng rơn ...Vì thế bổn phận của một hảo bằng hữu là phải lắng nghe ..và nghe một cách chân thành để khi cần có thể gợi ý tháo gỡ những vướng mắc nếu có ,hoặc giải tỏa những bức xúc của bạn mình bằng những nhận xét ý nhị chứ không được phép nghe tai này lọt qua tai kia ...như là khi nghe chuyện thiên hạ ...
Sau gần một tiếng đồng hồ chúng tôi hòa tấu , tôi bảo Bình : " Mi ăn sáng chưa , tụi mình đi kiếm tô bún nghe ..." Bình đáp : " Tau cũng định rủ mi đi ăn mì Quảng đây .. Tau chỉ thích ăn mì Quảng thôi ...Xuống Ba Đình đi "
Quả thật nếu đem phân chất thì rõ ràng là Bình có vẻ đậm chất Quảng hơn tôi vì tôi không mấy mê món mì Quảng do các quán bây giờ nấu , có thể vì tôi vốn là dân bếp núc nên khẩu vị có phần kén chọn hơn ...Vậy là đành phải chìu ý lão ...Mười lăm phút sau , khi tôi đang cố gắng lùa những sợi mì cuối cùng của tô mì Quảng  cá lóc vào miệng thì HD gọi ...Thì ra HD giữ đúng lời hứa sáng nay sẽ lên quầy tôi để uống cà phê vì bạn ấy biết tôi phải trực nhật .

3.-- Khi ba chúng tôi đã  yên vị trên mấy chiếc ghế nhựa   ở cái vị trí mà HD chọc tôi  rằng : " Chỗ của lão Thông này đúng là buổi sáng nóng mặt buổi chiều nóng lưng ..."  và câu chuyện bắt đầu giòn tan với đầy đủ hỉ nộ ái ố về thiên hạ sự , chuyện nghề , chuyện văn thơ , chuyện nắng mưa thời tiết ...Cũng may là bữa nay có thêm PVB nên tôi không mấy áy náy về cái khoảng thời gian chết lúc tôi phải đứng lên ngồi xuống để bán hàng cho khách ...nhất là khi đột nhiên có sự xuất hiện của nhân vật thứ tư là  ông bạn NĐ.Biền ...
 Không ai nói với ai nhưng không khí chợt có một chút trầm lắng khi chúng tôi nghe Biền kể về việc bạn ấy bạn Kim Anh đã cùng với vợ con Trương như Xuân đưa hài cốt Xuân từ miền Nam về cải táng tại quê Xuân ...Vài câu nói của những người dân quê ở Phong Điền : " Thiệt hiếm có những người bạn như mấy chú " là những lời cảm  thán rất chơn chất , thật thà nhưng bổng có sức mạnh hơn cả hàng ngàn câu danh ngôn sáo rỗng ...Họ đã thán phục một tình bạn chân chính và vô vụ lợi trong cái thờiđại mà lương tri của nhiều người đang bị nhấn chìm trong những cơn sóng của lợi danh , những cám dỗ của vật chất ...Có lẽ đối với những người đang sở hữu vô số những điều kiện thuận lợi thì cái việc mà mấy người bạn chúng ta đã làm chẳng có nhiều giá trị thế nhưng đối với riêng tôi , tôi biết hoàn cảnh cụ thể của Biền , của Kim Anh , của Việt ...tôi lại thấy rằng nếu không có một tình thương bạn sâu sắc thì chẳng 
mấy ai làm được . Viết lại điều này ở đây , ngoài ý muốn bày tỏ sự cảm phục của cá nhân tôi đối với các bạn ấy tôi còn  nhận ra rằng : " Tình bằng hữu thiêng liêng  đứng trên tất cả  mọi sự ...Thể xác chúng ta rồi cũng sẽ bị hủy hoại , bị tiêu tán đi một  ngày nào đó nhưng những điều tốt đẹp nào mà chúng ta có thể làm được thì hãy làm vì chỉ có những điều ấy mới tồn tại mãi mãi ..."

4.-- Cuộc gọi của PHC để hỏi thăm và sự xuất hiện của Việt cũng là những gia vị đầy chất bổ dưỡng cho một buổi sáng thú vị mặc dù chúng tôi không nói chuyện gì nhiều  vì đã khá trưa .. Tôi chợt nhớ đến lời chúc của C.Thuận trước đây : " Chúc bạn có thêm nhiều chủ nhật tuyệt vời như vậy trong suốt khoảng đời còn lại ..." và tự nhiên tôi mỉm cười một mình .
 

  • phanvan910
    --Trà tam rượu tứ chút chơi .
     Mà răng mấy bạn cũng khơi được nguồn...
    Còn mình cứ nghẽn mạch luôn !
     Giương mắt đọc lén..., miệng tuôn khà khà !
     "Trăm năm ...cái của người ta !-
    -Xem trộm thích thiệt...miễn là đừng rinh !
    • cao
      • cao
      • May 13, 2012 11:33 PM
      Phanvan tái xuất giang hồ ,
       Bạn bè gặp gỡ... ô hô ... cùng cười .
      Xuân xanh đều đã sáu mươi , 
      Có bao lăm , ... một kiếp người trăm năm .
       Sá chi cát vẫn bụi lầm 
      Sá chi những cuộc thăng trầm tồn vong .
       Mất rồi còn , có rồi không ...
      Cổ nhân bỉnh chúc ...để lòng thêm vui ....Ha ha ...
  • NgânPCT
    Rất lạ là không thấy dung nhan các bạn trong buổi ra mắt tuyển tập "Âm Nhạc Phổ Thông" của thầy Hoàng Bích Sơn ?!
    Nếu mình nhớ không lầm thì hình như Voltaire có nói "Thơ là âm nhạc của tâm hồn..." mà mấy nhà thơ mình lại không hoà mình với nhạc thầy HBSơn chăng?
    Tình nghĩa thầy trò chỉ bấy nhiêu thôi. Đôi lời tâm sự sáng chủ nhật phương xa.___N2
    • cao
      • cao
      • May 13, 2012 11:09 PM
      Đây là một vấn đề khá tế nhị nên bạn trách anh em cũng có lý ...mà không trách thì cũng không sai N2 ạ .Nếu đặt mình vào vị trí của một số anh em mình thì có lẽ bạn sẽ thông cảm mà thôi .
    • CHSPCTDN6471.
      Do anh em PCT 6572 không có mời , mình  thấy liên quan đến Thầy Sơn nên đăng lên thôi đó . Mình cũng không biết họ tổ chức ra sao nên cũng không dám kêu gọi anh em 6471 tham gia trừ mình và Kỳ có được gởi Giấy Mời đích danh thôi , có thêm Mai Đáng là bạn của Phạm Tình nhưng không thấy Đáng đến . Ân .
  • NGƯỜI KẾ MÔN - HOÀNG DỤC - DƯƠNG UYỂN CHÂU
    Tui cũng đã xong TRÀ TAM TỬU TỨ về sáng nay trên bờ lờ, nhưng không biết có ẩn không. Bèn qua nhà ông thấy ông viết, thế là vui. Vậy thì để luyện văn và để có đề ài mà viết, chủ nhật nào cũng Tửu tứ trà tam đi nghe. He... he....
    • cao
      • cao
      • May 13, 2012 10:51 PM
      Đã đọc Trà tam tửu tứ của bạn rồi . Cám ơn yahoo đã ủng hộ anh em mình một ngày chủ nhật trọn vẹn phải không bạn ? Quyết định vậy đi nhé .

2 nhận xét:

  1. Anh có một ngày chủ nhật thật hạnh phúc.
    Chúc anh đêm giáng sinh an lành nhé!

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Cám ơn bạn rất nhiều ...Lời chúc đến rất đúng lúc khi cả gia đình vừa rời khỏi nhà thờ và về đến nhà nên có thể nói đã tăng n lần giá trị .

      Xóa