Translate

Thứ Sáu, 28 tháng 12, 2012

VƠÍ NHỮNG ÂN TÌNH

 
Feb 6, 2012 1:50 PM
Sáng nay sau một chầu cà phê ở Da vàng với NBT và B.Thoại mình khởi hành đưa B.Th. đi Thanh Quýt để viếng mộ Thanh ...Hơi bất ngờ vì không nghe B.Th nói  trước nhưng không sao ...khi cần thì thu xếp cũng nhanh thôi  ...chỉ vài cuộc điện thoại chỉ đạo cho má bầy trẻ và bầy trẻ thế là xong . Thời buổi công nghệ thông tin quả thật rất tiện lợi ...nếu là hồi xưa thì nội cái chuyện đạp chiếc xe đạp cà tàng đi lên đi xuống các nơi cũng đã hết nửa ngày ...mồ hôi mồ kê vã ra như tắm ấy chứ ...Xin ngàn lần cám ơn khoa học và công nghệ ...giá như khoa học và công nghệ chỉ tạo ra mấy món ăn chơi ,dễ xài như ri thì tốt biết mấy ...
 Chết rồi , mới đọc mấy bài ở blog bạn HD mà mình đã nhiễm hai tiếng giá như của bác ấy ...Ờ há , giá như khoa học không chế tạo ra bom đạn , súng ống mà chỉ có ti vi , tủ lạnh , máy giặt , máy nghe nhạc ...thì cuộc sống sẽ tuyệt biết mấy ...mà cũng chưa chắc , khi con người nổi hung lên muốn oánh lộn với nhau thì đâu có cần gì phải có súng ống ...mũ bảo hiểm mà thiên hạ cũng phang nhau ào ào , bể đầu tét trán thiếu chi ...vậy thì lỗi đâu phải tại khoa học ...Vậy thì giá như sao nào ..? Thôi đừng nói ba cái chuyện giá như , giá cả này nữa ...
Thời tiết hôm nay thật quá tốt cho một chuyến dã ngoại nhưng mục đích chính của chuyến đi không phải là dã ngoại nên tâm trạng của cả hai lão già một ngoại , một nội đều không lấy gì làm vui thú ...Nghĩ cũng tội cho lão bạn già xa quê , mấy hôm trước thấy lão lóng ngóng với chiếc xe máy ...Lâu rồi lão chỉ cầm vô lăng bây giờ cầm ghi đông xe máy dĩ nhiên là không quen rồi ...Bữa nay có một " tay lái lụa " như mình làm tài xế kiêm hướng dẫn viên du lịch thì đáng lẽ phải yên chí lớn rồi chứ ...Ai dè đối với những con đường mà ngày xưa lão đã đi " mòn đường chết cỏ " vậy mà lão vẫn còn có vẻ như sợ lạc ...Xe mình chạy tuyến Cẩm Lệ nhưng tới đâu lão cũng hỏi : " Chỗ ni chỗ mô ? "
Úy trời ơi là trời ! Đúng là lão đang mang tâm sự của một " Anh khách lạ đi lên đi xuống , may mà có tui ...đường còn dễ đi ..." Thoạt đầu mình còn hơi ngạc nhiên nhưng nghĩ lại thấy cũng đúng thôi ...Lưu Thần , Nguyễn Triệu ngày xưa lạc vào cảnh tiên đến khi trở về chẳng gặp ai quen nữa bởi một ngày ở cõi tiên bằng cả năm ở hạ giới ...Lão bạn mình đi xa mấy chục năm rồi , đợt trước có về thì cũng chỉ " lòng vòng đôi ba chỗ thôi " bây giờ cứ tính sơ sơ một năm xứ tiên bằng năm năm cõi trần đi thì lão cũng đã xa rời chốn cũ hơn trăm năm rồi ...trách nào lão chả " ngố lên ngố xuống " ...
 Nghĩ thì nghĩ vậy nhưng rồi lại nhớ đến câu " Thương người như thể thương thân " huống hồ lão lại là bạn thiết của mình , thôi thì cũng phải " hướng dẫn tận tình " chứ nếu không lão lại bảo thằng bạn già chơi xấu ...Vì vậy mình vừa lái xe vừa huyên thiên : " Đây là Đò xu , đây là Metro , đây là cầu Cẩm lệ ..." Miệng thì nói nhưng tay chân mắt mũi phải làm việc liên tục vì mấy chiếc xe chở cát , taxi tải vẫn phóng bạt mạng và bóp còi ịnh ỏi ...Mình thì hoàn toàn không biết trước chương trình nên đã chẳng kịp bảo dưỡng xe ...thắng trước thì hoàn toàn mất tác dụng , thắng sau thì phải đạp sâu ơi là sâu nó mới có vẻ ăn ...chuyện này đúng là mình đã định đi sửa hôm trước Tết nhưng mấy tiệm sửa xe nghỉ sớm quá , ra giêng thì bận ơi là bận , chưa có đủ thời gian để mà ngồi chờ ...Vả lại mình cũng chỉ đi mấy con đường loanh quanh thành phố nên cũng không vội ...ai dè ...Thôi thì cứ chạy tốc độ vừa phải để cho lão bạn nhìn lại quê xưa cảnh cũ một chút cũng được ...và cũng không nên thông báo cho hành khách biết là xe mình trang bị bộ phanh của xe lửa  kẻo khách hoang mang ...
 Kể ra thì hơi lâu chứ đoạn đường ĐN - TQ cũng chẳng phải hải giác thiên nhai gì nên chỉ chừng 30 phút sau là hai đứa mình đã có mặt ở nhà Thanh ...Mẹ Thanh đang nấu bếp ...điều này nói lên rằng bà cụ vẫn khỏe mạnh , minh mẫn mặc dù đã gần 90 tuổi ...Đó là điều đáng mừng ...cuộc gặp gỡ diễn ra khá cảm động nhưng vì là chuyện riêng tư nên mình không kể nhiều ...Sao đó một người em trai của Thanh , hướng dẫn tụi mình ra mộ Thanh ...Mình thì không lạ gì con đường quanh co khúc khuỷu dẫn ra nghĩa trang này nhưng B.Th. có vẻ hơi bỡ ngỡ một chút rồi cũng nhanh chóng hòa nhập ...
Trên đường về , mình chủ động đổi tuyến đường Hòa Cầm để bạn mình có dịp nhìn lại những cảnh cũ như cầu Đỏ , ngã ba Hòa Cầm ...nhất là đoạn chợ Phước Tường với những quán cà phê mà tụi mình hay ngồi ngày xưa ...B. Th. có vẻ bồi hồi khi nhìn thấy những thay đổi và hình như cũng hơi mệt nên mình đưa bạn ấy về nhà ...rồi chia tay ...



NGƯỜI KẾ MÔN - HOÀNG DỤC - DƯƠNG UYỂN CHÂU
   Chà uống cà phê với BT mà không réo đây với. Khi mô ngồi thì ới cho một tiếng nghe. Đọc bài viết, rất trân trọng tình cảm của các bạn đối với người bạn đã đi xa của mình. Sống đẹp lắm ! Bèn có thơ rèng : Ân tình kể hết được sao Trường xưa bạn cũ ai nào phôi pha.
cao
  • cao
  • Feb 7, 2012 5:09 PM
Mình vẫn đang muốn sắp xếp một cuộc gặp để các bạn " ngộ cố tri , hei bằng hữu " nhưng thấy chưa thuận tiện vì chuyến này B.Thoại có nhiều việc nhà cần giải quyết ...Để bạn ấy thư thả một tí đã bạn nhé ...Có lẽ bạn ấy còn ở đây hơn tháng ...Mình vẫn luôn nghĩ đến việc này mà . Thân . 

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét